Bạn có cả buổi chiều trống nhưng không mở sách. Rồi tự kết luận mình lười và cố ép bằng ý chí.
Cách đó gần như luôn thất bại — vì trì hoãn hiếm khi là vấn đề ý chí. Nó thường là dấu hiệu của một trong bốn nguyên nhân cụ thể.
Bốn nguyên nhân thật
Một: nhiệm vụ chưa đủ rõ. Bạn biết phải học chương ba nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Não tránh sự mơ hồ, không tránh công việc.
Hai: nhiệm vụ quá lớn. Viết một bài mười trang là việc không ngồi xuống làm được. Nó phải được cắt nhỏ trước.
Ba: bạn đang bí mà không nhận ra. Bạn tránh phần đó vì lần trước đã tắc. Đây là nguyên nhân bị chẩn đoán sai nhiều nhất.
Bốn: bạn kiệt sức. Không phải trì hoãn mà là hết pin — và ép thêm chỉ làm tệ hơn.
Cách nhận ra từng loại
- Ngồi xuống rồi không biết mở gì — nhiệm vụ chưa đủ rõ.
- Thấy nản khi nghĩ tới nó — nhiệm vụ quá lớn.
- Tránh đúng một môn hoặc một phần cụ thể trong khi các phần khác vẫn làm được — bạn đang bí.
- Tránh mọi thứ, kể cả việc dễ — bạn đang kiệt sức.
Với nhiệm vụ chưa rõ
- Viết ra bước đầu tiên cụ thể — mở giáo trình ở trang bốn mươi và đọc tới trang năm mươi.
- Phép thử: ngồi xuống là bắt đầu ngay được không.
- Ghi một dòng về việc tiếp theo trước khi dừng buổi trước — thói quen đơn giản và hiệu quả nhất trong bài này.
- Lập kế hoạch tuần vào cuối tuần trước, không lập khi đang ngồi vào bàn.
Với nhiệm vụ quá lớn
- Cắt thành mảnh làm được trong một buổi.
- Với bài viết, cắt theo phần — hôm nay chỉ làm dàn ý.
- Đặt mức tối thiểu rất nhỏ — mười lăm phút. Bắt đầu là phần khó nhất và thường là toàn bộ trận đánh.
- Cho phép mình dừng sau mười lăm phút — phần lớn trường hợp bạn sẽ làm tiếp.
Với việc bạn đang bí
- Xác định chính xác chỗ tắc — viết nó ra thành một câu.
- Việc diễn đạt được chỗ tắc nhiều khi tự gỡ được nó.
- Tìm cách giải thích khác — sách khác, bài viết, video.
- Hỏi giảng viên hoặc bạn cùng lớp — đừng tự xoay ba tuần.
- Bỏ qua và đi tiếp nếu nó không chặn phần sau.
Với việc kiệt sức
- Đây không phải trì hoãn và ép thêm làm tệ hơn.
- Nghỉ thật một hai ngày — không phải nghỉ mà vẫn thấy có lỗi.
- Kiểm tra giấc ngủ — thiếu ngủ kéo dài biểu hiện giống hệt lười.
- Giảm hoạt động hoặc giờ làm thêm nếu chúng đang quá nhiều.
- Nếu kéo dài nhiều tuần, hỏi cố vấn học tập hoặc bộ phận tư vấn của trường.
Giảm ma sát khi bắt đầu
- Chỗ ngồi cố định gắn với việc học — não quen nhanh hơn ta tưởng.
- Học ở thư viện thay vì ở phòng — ít thứ gây xao nhãng hơn hẳn.
- Điện thoại ở ngoài tầm với, không úp xuống bàn.
- Để mọi thứ mở sẵn nếu có thể.
- Bắt đầu bằng việc dễ nhất trong buổi — nó tạo đà cho việc khó.
- Cùng giờ mỗi ngày — quyết định được đưa ra một lần thay vì mỗi ngày.
Khi đã trì hoãn nhiều tuần
- Đừng cố bù — dồn bốn tuần vào một cuối tuần thường kết thúc luôn nỗ lực.
- Quay lại bằng một buổi rất ngắn — mười lăm phút để phá khoảng trống.
- Bỏ qua cảm giác có lỗi — nó không giúp gì và làm bạn tránh xa hơn.
- Liên hệ giảng viên nếu đã ảnh hưởng tới hạn nộp — trước hạn, không sau.
Một điều đáng nhớ
Câu hỏi hữu ích khi không học được không phải làm sao ép mình học.
Là: tôi đang tránh cái gì, và vì sao? Trả lời được câu đó thì thường không cần ép nữa.
Câu hỏi thường gặp
Trì hoãn có phải do lười không?
Hiếm khi. Nó thường là dấu hiệu của một trong bốn nguyên nhân: nhiệm vụ chưa đủ rõ, nhiệm vụ quá lớn, bạn đang bí, hoặc bạn đang kiệt sức.
Làm sao phân biệt các nguyên nhân?
Ngồi xuống không biết mở gì thì nhiệm vụ chưa rõ; thấy nản khi nghĩ tới thì quá lớn; chỉ tránh một môn cụ thể thì bạn đang bí; tránh cả việc dễ thì bạn kiệt sức.
Thói quen nào đơn giản mà hiệu quả nhất?
Ghi một dòng về việc tiếp theo trước khi dừng buổi trước — để lần sau ngồi xuống là vào việc ngay.
Làm sao giảm ma sát khi bắt đầu?
Chỗ ngồi cố định, học ở thư viện thay vì ở phòng, điện thoại ngoài tầm với, và bắt đầu bằng việc dễ nhất trong buổi.
Đã trì hoãn nhiều tuần thì làm gì?
Quay lại bằng một buổi mười lăm phút để phá khoảng trống, và đừng cố bù — dồn bốn tuần vào một cuối tuần thường kết thúc luôn nỗ lực.